What are you contributing to?

There was a carpenter who were looking for a job at JUNGLE furniture factory. After a trial period at work, he officially became a worker there.

His daily work was sculpturing. He created various small sculptures such as flowers, birds, dragons, phoenixes, etc. for decorations on furniture. Thanks to his long-term experience, good skillfulness and knack, his sculptures had been more and more delicate and beautiful. He, so far, was not considered as a normal carpenter, but a sculptor. Tables, chairs, beds, or any other furniture which were made by him were wonderful, and lively.

The factory had increased its customers since the carpenter worked for it because clients loved his works. The employer was really satisfied. Income and profits obviously went up, reputation were fast widespread. However, an issue which should be concerned was the bad quality of wood. Most of the consumers were too attracted by delicate sculptures to consider the quality of the materials. The boss of the carpenter used this as a way to benefit. The carpenter did not mind about sale, he simply concentrated on his daily assignments and sculpturing more furniture. Gradually, he had been more skillful and diligent.

One day, the carpenter came in a small restaurant in town to have a cup of coffee as usual. He accidentally heard two men sitting behind him:

– Things at JUNGLE factory are really nice. The decorations are absolutely delicate and elegant. – One of them said.

The carpenter felt so joyful and proud of himself. He wanted to turn around and tell them that he was the one who made those. But he could not be happy so long because of another man’s words:

– The quality, however, was totally shit. I bought my wife a wardrobe which was amazingly decorated by beautiful roses. It was broken after only one year. The wood was destroyed by termites, hinges of the door no longer stayed on their positions. I spent five millions VND for that stupid stuff. A big mistake. Next time, you should not buy furniture there. Do not be dim because of beauty.

Immediately, the carpenter felt very hot inside, but his face turn pale. He thought that he worked so hard, he kept doing his job with all his heart because he wanted to contribute his ability to the factory, and much more than that, he wanted his works to serve the customers with a right way. He did not believe that he were contributing to a cheat. He even used to be so proud of his work. As a carpenter, realizing the bad or good quality of wood was not difficult. He remembered how he turned a grain of bad wood into a wonderful a master piece. Now he understood that he was the key for all of cheat from his employer.

He left the restaurant, came to his workplace right away and sent a resignation letter. “I will never work as a dishonest man, and never ever work for dishonesty.”


For more articles on http://www.voicesofyouth.org, please visit: Kelly Nguyen – Voices of Youth


** Vietnamese version

CÓNG HIẾN CHO AI?

Có một anh thợ mộc nọ đến một xưởng gỗ để xin việc làm. Sau một buổi thử việc, anh may mắn được công việc đúng tay nghề.

Hằng ngày, anh khắc gỗ thành những hình thù khác nhau như hoa, lá, chim muông, rồng, phụng, rùa, vân vân. Với tay nghề cứng cỏi và làm việc lâu năm, càng ngày các sản phẩm anh điêu khắc càng đẹp hơn, đường gỗ cũng mượt mà hơn. Anh giờ không còn là một anh thợ mộc bỉnh thường nữa, mà đã thành một nhà điêu khắc. Những bộ bàn ghế, giường ngủ hay bất cứ vật dụng gì khi qua tay anh đều trở nên đẹp hơn rất nhiều.

Từ ngày anh vào làm, xưởng gỗ cũng đắt khách hơn vì người mua thích những tác phẩm của anh. Ông chủ anh vui lắm, doanh thu tăng vụt, tiếng tăm của xưởng cũng đựợc lan xa. Thế nhưng vấn đề chính là chất liệu gỗ được sử dụng là gỗ thường hoặc chất lựơng rất kém. Người mua đã bị những hình điêu khắc tuyệt đẹp của anh thợ mộc kia cuốn hút và quên mất cái họ cần chính là chất lượng. Ông chủ xưởng gỗ lợi dụng điều này nên càng tìm cách kiếm lợi hơn.

images

 

Anh thợ mộc không để ý chuyện đó. Điều anh nghĩ rất đơn giản là làm sao làm cho tốt công việc của mình là được. Anh vẫn cần mẫn và điêu luyện hơn. Cho đến một ngày, anh vào một quán ăn định ăn sáng rồi tiếp tục đi làm như thường lệ thì nghe được:

 

 

– “Đồ dùng ở xưởng gỗ ABCD rất đẹp, hoa văn trang trí rất tinh tế, nhìn rất sang trọng.” – Một người đàn ông ở bàn đối diện nói.

Anh bỗng sáng mắt, hỉnh mũi tự hào. Anh định sang ngay bên đó vỗ ngực tự xưng rằng mình chính là người khắc đấy. Nhưng chưa kịp tận hưởng cảm giác sung suớng thì anh lại nghe người đàn ông khác nói:

-“Nhưng chất lựơng quá tồi. Tôi mua một cái tủ đựng quần áo về tặng vợ,  rất đẹp, có khắc hoa hồng y như thật. Nhưng chưa được một năm thì hư rồi. Gỗ bị mọt ăn hết, bản lề cửa thì rớt ra. Ấy vậy mà lần đó tôi mua tới năm triệu. Quá là sai lầm. Lần sau ông đừng đến chỗ đó nữa, chỉ vì mấy cái hình khắc đẹp mà lầm.”

Ngay lập tức mặt anh nóng ran, tay chân rụng rời. Anh nghĩ từ trước đến nay anh vẫn tận tụy cho công việc, vẫn ngày ngày khắc từng thớ gỗ để thành những sản phẩm đẹp nhất có thể. Là một thợ mộc, việc nhận ra gỗ tốt hay xấu là chuyện rất dễ dàng. Anh đã không nghĩ ràng anh đang tíêp tay cho một sư gian dối. Vậy mà anh đã từng tự hào nữa chứ. Có khi nhận được một thớ gỗ rất xấu, chất gỗ rất kém, nhưng với anh gỗ xấu đến đâu anh cũng vẫn khắc thật đẹp mà không hề khó khăn gì. Bây giờ anh mới biết chính anh là nhân tố quan trọng để tiếp tay cho ông chủ lừa gạt người mua.

Anh lập tức rời khỏi quán, đến xưởng gỗ và xin nghỉ ngay lập tức. “Bản thân không làm chuyện gì bất lương, thì càng không nên tiếp tay cho bất lương.” anh tự nhủ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: